支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
鸣叫;嘶叫。
引宋•吴淑 《蝉赋》:“乘凉风以翾翥,应白露而鸣嘶。”宋•范成大 《初入峡山效孟东野》诗:“峡 马类黄狗,不能长鸣嘶。”
["①马叫。如 ~叫。~鸣。人喊马~。②声音哑。如 ~哑。声~力竭。"]详细解释
["①鸟兽或昆虫叫。如 ~啭。~唱。~叫。~禽。鸟~。②发出声音,使发出声音。如 ~响。~奏。孤掌难~。③声明,发表意见、情感。如 ~谢。~冤。百家争~。④闻名,著称:“以文~江东”。"]详细解释
āi míng
ěr míng
lǘ míng quăn fèi
lǘ míng yī shēng
hū míng
míng wā
míng fèng zhāo yáng
míng biān
gěng yè nán míng
yăn huā ěr míng
gòng míng
míng bēi
míng jī
míng dí
míng kē
cháng míng
tí míng
sī yùn
míng hǒu
míng jiăo
míng qí
hè míng shān
míng lián
míng lǔ
gěng yē nán míng
míng zhēng
qiāng jīn míng yù
tǐ míng lè qì
yǐn háng gāo míng
hú míng yú chū
míng yuàn
míng yáng fèng
fēi dùn míng kāo
qí míng yě āi
míng qín ér zhì
hé qīng shè míng