支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
诗人的灵魂。
指诗人的梦魂。
诗情;诗思。
引五代 齐己 《经贾岛旧居》诗:“若有吟魂在,应随夜魄迴。”宋•蒋捷 《探芳信·菊》词:“料应 陶令 吟魂在,凝此秋香妙。”
引元•马臻 《旅夜》诗:“睡薄吟魂冷,西风亦屡惊。”
引唐•李咸用 《雪》诗:“高楼四望吟魂敛,却忆 明皇 月殿归。”宋•苏舜钦 《师黯以彭甘五子为寄》诗:“枕畔冷香通醉梦,齿边餘味涤吟魂。”元•叶颙 《日暮江村杂兴》诗:“孤舟中夜笛,感慨动吟魂。”《水浒传》第三九回:“消磨醉眼,倚青天万叠云山;勾惹吟魂,翻瑞雪一江烟水。”
["①唱,声调抑扬地念。如 ~咏。~诵。~味(吟咏玩味,体味)。~讽(吟咏讽诵)。②叹息,痛苦的声音。如 ~啸(a.悲哀愤慨地长叹;b.吟咏)。呻~。③.中国古代诗歌的一种名称。如 秦妇~。④鸣,叫。如 风~。猿~。"]详细解释
["①迷信的人指附在人体上主宰人,又可离开肉体而独立存在的实体。如 ~灵。鬼~。~不附体。②指精神或情绪。如 ~飞魄散(形容极度惊恐)。~不守舍。"]详细解释
shī hún luò pò
diū hún shī pò
diū hún sàng dăn
yín fēng yǒng yuè
suān yín
yín qióng
mèng láo hún xiăng
xīn hún
wén yín
yín yuè
mí hún zhèn
lóng yín
jiè shī huán hún
hún hún
dī yín
jiāo hún
hún chū
hún jīng pò tì
yōng bí yín
xù hún
pò dàng hún fēi
mí hún yào
hún hén
hún dàn
chuī hún
qiàn hún
hún píng
hăi hún shān
zhēng yín
àn yín bù yán
dăn sàng hún jīng
xīn chàn hún fēi
mèng hún diān dăo
mí hún duó pò
hái hún shī guài
rú hún shāng cái