支持模糊查询,支持通配符和拼音查询, 帮助 。
象声词。形容铃声。
象声词。形容铃声。参见“鸿瓏”。
引唐•李贺 《绿章封事》诗:“青霓扣额呼宫神,鸿龙玉狗开天门。”一说为守天门之兽,见 王琦 汇解。 清•厉鹗 《游仙百咏》之七四:“鸿龙玉狗启天閽,东海团团吐晓暾。”
【拼音】
hóng lóng
【注音】
ㄏㄨㄥˊ ㄌㄨㄙˊ
【引证解释】
象声词。形容铃声。 唐 李贺 《绿章封事》诗:“青霓扣额呼宫神,鸿龙玉狗开天门。”一说为守天门之兽,见 王琦 汇解。 清 厉鹗 《游仙百咏》之七四:“鸿龙玉狗启天阍,东海团团吐晓暾。”参见“ 鸿珑 ”。
["①大雁。如 ~雁。~毛。雪泥~爪(喻往事遗留的痕迹)。②大。如 ~博。~图。~沟。~儒。~福。~运。~烈。③指书信。如 来~。④姓。"]详细解释
["①传说中的一种长形、有鳞、有角的神异动物,能走,能飞,能游泳,能兴云作雨。如 ~舟。~灯。~宫。~驹(骏马,喻才华出众的少年)。画~点睛。~蟠虎踞。②古生物学中指一些巨大的有四肢有尾或兼有翼的爬虫。如 恐~。③封建时代用作皇帝的象征,或称关于皇帝的东西。如 ~颜。~体。~袍。④姓。"]详细解释
lóng wáng
lóng pán hǔ jù
hóng rú shuò xué
lóng hăi
lóng huǒ
ān shùn lóng gōng
bái lóng duī
lóng shēn
lóng wō
lóng ér
lóng yá căo
tiān lóng bā bù
lín hóng
liáo dăo lóng zhōng
bān lóng
mù lóng
hóng zhăo
hóng lí
hóng mèi
lóng téng hǔ cù
yuān hóng
hóng yí
dēng lóng shù
hóng piān jù zhù
hóng shuăng
ní lóng
huáng lóng tāng
hăi lóng jūn
tuō fèng pān lóng
lóng gān fèng năo
péng jǔ hóng fēi
hè gǔ lóng jīn
lóng zhāng lín jiăo
lóng shé zhī shī
lóng téng fèng xiáng
lóng zhàn xuán huáng